





















Lời mở đầu
Chương Một
Một thiên anh hùng ca mở ra
Có những thế giới khởi đầu trong tịch lặng. Thế giới này thì không. Thế giới này khởi đầu bằng một vết rạn cắt ngang một đêm hè như một lưỡi dao xuyên qua lụa ướt. Trong những đại sảnh gương của tòa thành cao, ánh sáng vỡ thành mảnh. Những lính gác từng đếm hơi thở của nàng đã lặng tiếng mãi mãi. Và bên trên tất cả là một đứa trẻ chưa hề biết rằng nó vừa mất đi cả thế giới.
Tên của nàng còn cổ xưa hơn chính nàng. Các nhà quyền quý cúi mắt khi tên ấy thốt ra. Các thanh kiếm cúi mình khi tên ấy được gọi. Nhưng cái tên chẳng che chở được gì khi đêm tối quyết định đến trong âm thầm. Còn lại điều gì, khi những bức tường đều là gương và tất cả vỡ vụn cùng một lúc?

Hãy cứ thở. Hãy cứ cháy. Hãy cứ bước. Đơn giản đến thế. Khó khăn đến thế. Một con hổ cái, một mình trong chiếc lồng của chính dòng máu mình, quyết định trở nên hỗn hào. Ồn ào. Bướng bỉnh đủ để từ chối được nỗi đau hàn gắn. Nàng không có câu trả lời. Nàng có một hướng đi — và đó đã là nhiều hơn những gì hầu hết sẽ từng sở hữu.
Đây không phải là câu chuyện về một công chúa. Đây là biên niên sử của một thế giới đang cân trên lưỡi dao của một cô gái duy nhất — giữa chữa lành và hủy diệt, giữa tha thứ và lửa, giữa một bình yên chưa được sáng chế và một ngọn lửa vẫn luôn ở đó.
Mực vẫn còn ướt. Nét vẽ đầu tiên bắt đầu lúc này.
Sau đêm ấy, không có sự an ủi nào tìm đến. Chỉ có sương mai gột rửa những mảnh gương vỡ, và một làn gió để cánh cổng bỏ ngỏ. Kira bước ra, không biết về đâu. Nàng bước ra vì bên trong không còn ai níu giữ nàng. Đôi khi một vương quốc bắt đầu vào khoảnh khắc một đứa trẻ vượt qua ngưỡng cửa.
Thế gian không gửi cho nàng câu trả lời. Nó gửi cho nàng những người bạn đồng hành. Một người chị áo đỏ của bóng tối và lưỡi kiếm, chưa bao giờ xin phép. Một người mẹ nghiêm khắc của gỗ và than hồng, ép nàng uống trà và sự thật — cả hai đều bỏng rát. Một sư phụ ban cho nàng những câu đố thay vì mệnh lệnh, và một nhà sư câm lặng chỉ đơn giản bước bên nàng, như thể chính sự im lặng đã là một lời thệ nguyện.

Nhưng bình yên là ngọn nến trong một sảnh đường đầy hơi thở. Những gia tộc cổ xưa bắt đầu thì thầm. Những món nợ không ai muốn trả lại tìm đến đòi. Và nơi thế gian quá lâu đã ngoảnh mặt, một thứ gì đó tụ lại — thứ không còn cần đến cái tên. Lũ ác quỷ chưa từng đi xa — chúng chỉ chờ thế gian quên cách nhìn ra chúng mà thôi.
Một thiếu nữ, bốn người bạn đồng hành, và một câu hỏi không bản đồ nào chứa nổi: làm sao chữa lành một thế giới đã tự dạy mình rỉ máu? Có lẽ không phải bằng lưỡi kiếm. Có lẽ bằng những khúc ca. Có lẽ bằng điều một con hổ cái sẽ làm khi nàng từ chối im lặng.
Đến đây, lời tựa khép lại. Điều bắt đầu lúc này, chính là truyền kỳ.
Thế giới sau lời dạo đầu không còn là thế giới của trước đó. Những gì từng chỉ là chuyện kể — bức tường phía bắc, những rừng tre, ngôi làng bên Tấm Gương Sâu — đã trở thành mặt đất dưới chân Kira. Cô không còn là kẻ thừa kế phải giấu đi cái tên mình mang. Cô là con hổ cái đang khoác lấy cái tên đó, và mỗi ngày đều tự bảo vệ lấy nó.
Những người đồng hành trở thành gia đình. Nhưng những gia tộc cổ xưa có ký ức sống lâu hơn cả tường thành của họ. Những sứ giả đến với những con dấu giả. Những cây cầu cháy trong những đêm mà không ai được nhóm lửa. Và Kira hiểu rằng hy vọng không phải là một món quà — mà là một quyết định, được đưa ra mỗi sáng.

Đừng bao giờ quên vì điều gì chúng ta chiến đấu. Vì điều gì chúng ta tiếp tục bước đi. Vì hy vọng — rằng một tấm gương vỡ có thể phản chiếu nhiều hơn cả một bức tường gương nguyên vẹn. Vì mỗi hơi thở mà đêm tối không lấy đi. Saga này khởi đầu từ giờ phút này — và nó thuộc về những ai chọn bước cùng nó.
Bước qua cổng và đọc tiếp1/3

Bóng · Nghiệp · Hệ Quả
Khi quỷ chiếm lấy.
16+Ta thích kể cho mình nghe rằng cái ác mang sừng. Rằng nó có gương mặt, có tên, có cái bóng vẽ được rõ ràng — một thứ để chỉ vào, để gọi tên, để tách khỏi người lương thiện. Sẽ đơn giản biết bao. Đó là một lời nói dối đẹp đẽ.
Sự thật không có sừng. Nó có bàn tay — bàn tay của ta. Mỗi lựa chọn sai là một miếng ta đút cho chúng. Mỗi lời nói dối là một mũi khâu cho chúng da thịt. Mỗi sự phản bội là một hơi thở ta thổi vào lồng ngực chúng. Trước khi là nạn nhân của chúng, ta đã là người nấu cho chúng ăn.
Chừng nào ta chưa giữ được cân bằng, chưa nhìn thấy mình là tổng hòa của hai nửa — sáng và tối nắm trong cùng một bàn tay —, chưa chống lại con quỷ trong chính mình, chúng sẽ tìm được những bàn tay không còn co lại. Khi ấy chúng mang nỗi đau ra thế giới. Không phải vì chúng muốn. Mà vì ta đã cho chúng mượn.
Quỷ không phải là cái ác. Chúng là hóa đơn. Nghiệp của một xã hội đã quên mình từng nuôi gì — rồi ngạc nhiên trước thứ đang gõ cửa. Chính điều đó khiến chúng khó lường: một lưỡi gươm không kết thúc được chúng. Chỉ có thể kìm chúng lại. Và ghi nhớ. Ghi nhớ ai đã đưa chúng vào đời.

Bóng tối không thể bị chém ngã bằng lưỡi kiếm. Chỉ bằng ánh sáng.